Danh mục chính

Tài liệu - Giáo án

Ảnh hoạt động

Link liên kết

5 điều Bác Hồ dạy

5 dieu

Bài viết của Cb,GV,NV

Người thầy không bao giờ đứng trên bục giảng

11/2/2018 9:27:18 AM

                                                                                     Người thầy không bao giờ đứng trên bục giảng

                                                              

                                                                                                                                          Tác giả: Phan Thị Kim Huế

                                                                                                                                                         Đơn vị: Trường MN Sơn Hoá

                                                                                                                                                          Chức vụ: Hiệu trưởng

 

Càng về khuya, không gian mỗi lúc một tĩnh mịch, len lỏi trong màn đêm huyền bí ấy là cái se lạnh của mùa đông đang gõ cửa. Tôi vội kéo chiếc chăn ấm đắp lên người ba, lặng lẽ nhìn khuôn mặt đã in hằn bao nếp nhăn của ba bình yên trong giấc ngủ, những cảm xúc và kỉ niệm bỗng ùa về trong kí ức. Ôi, thời gian! Hai mươi ba năm hai tháng - những con số không biết nói ấy đã ôm trọn cả một tuổi xuân và cả một chặng đường nghề. Cùng với bước đi của thời gian, tôi thấy mình thật may mắn bởi có ba - người thắp lửa và là sức mạnh tinh thần giúp tôi vượt qua bao sống gió của cuộc đời.

Hồi ấy, nhà tôi rất nghèo, lại đông anh em. Bữa cơm thường với củ sắn, củ khoai, vài ba chiếc lá bí đỏ nấu canh. Cái nghèo là thể nhưng ba tôi quyết tâm không cho đứa nào bỏ học. Trong ngôi nhà nhỏ đơn sơ ấy, chị em tôi lớn lên bằng sự tần tảo sớm hôm của mẹ, bởi sự dìu dắt, dạy bảo của ba. Ngày tôi học hết cấp 3, có chút năng khiếu lại vốn yêu trẻ, tôi quyết định chọn vào ngành sư phạm Mẫu giáo Trung ương 3 Nha trang. Lâng lâng với lựa chọn của mình nhưng trong lòng không khỏi lo nghĩ. Những khó khăn của gia đình, cái nghèo của cuộc sống thường nhật, trách nhiệm của một người chị cả với mấy đứa em nhỏ dại cùng cơn bạo bệnh của ba - những cơn ho kéo dài khiến ba kiệt sức phải nằm lệt giường, làm lung lay niềm say mê và ước mơ trở thành cô giáo trong tôi. Đau ốm, bệnh tật nhưng trái tim người cha dường như thấu hiểu và đọc được những suy nghĩ trong ánh mắt con. Tôi đã nghẹn ngào biết bao trước hình ảnh cha tôi gắng gượng ngồi dậy, mắt rưng rưng và môi nở nụ cười nói với tôi: “Con cứ đi theo nghề mà con đã chọn, cả nhà sẽ nuôi con. Con phải cố gắng và mạnh mẽ lên để sau này còn lo cho các em. Có ai giàu ba họ mà khó ba đời mô con”. Nói hết câu, ba từ từ nằm xuống. Hai dòng nước mắt lăn dài trên guơng mặt xanh xao. Mấy đứa em còn nhỏ ngồi tròn xoe mắt cũng khóc theo. Không khí cả nhà lặng xuống. Lòng tôi quặn đau vì thương ba, thương mẹ và các em. Lời nói của ba ngắn gọn, rõ ràng cất lên bởi tất cả sức lực trong cơn đau chính là động lực thôi thúc tôi thực hiện ước mơ của mình. Thế rồi sau vài đêm suy nghỉ, tôi quyết định nộp hồ sơ đi thi. Kết quả với số điểm năng khiếu tuyệt đối cao nhất đoàn, cả nhà đều mừng. Cầm tờ giấy báo trên tay tôi vừa mừng vừa lo nghĩ nhiều điều nhưng rồi nhớ lại những lời động viên của ba và ước mơ làm cô giáo của mình bấy lâu tôi quyết định đi học.

          Ngày ra đi chỉ vẻn vẹn một bao lác đựng hai bộ quần áo mẹ tôi chuẩn bị sẵn. Nằm trên giường, ba nhẹ giơ cánh tay lên và đưa cho tôi hai mươi lăm đồng tiền đã cũ - đó là những đồng tiền mà anh, em họ hàng đến thăm ba úc ốm đau nhưng ba đã dành dụm để cho tôi đi học. Tôi cất bước ra đi để lại đằng sau là biết bao gánh nặng vất vả, khó khăn đè lên gia đình.

          Cũng chính từ cái nghèo khó đó mà ngay từ buổi đầu vào học tôi đã chứng tỏ được mình. Được cô giáo chủ nhiệm và các bạn sinh viên tin tưởng bầu tôi làm lớp trưởng.Tôi ra sức rèn luyện, trau dồi kiến thức và kết quả qua hai năm liền tôi đều nhận được suất học bổng tài trợ từ nước ngoài. Mặc dù thời đó, mỗi suất học bổng cũng ít ỏi song đã giúp tôi giảm bớt gánh nặng, lo toan cho gia đình. Học đến năm hai, tôi nhận được tin mừng ba tôi đã khỏi bệnh và khoẻ lại. Niềm vui vô giá ấy càng tiếp thêm sức mạnh cho tôi hoàn thành ước mơ làm cô giáo của mình. Thời gian thắm thoắt thoi đưa, ngày tôi sung sướng cầm bằng tốt nghiệp trong tay cũng đến. Cả nhà nhìn tôi không giấu nổi niềm xúc động và tự hào. Ba nhìn tôi, vẫn ánh mắt ấm áp, xúc động lúc ba dặn dò tôi năm xưa nhưng hôm nay, tôi còn cảm nhân được sâu trong đôi mắt ấy là niềm vui sướng, mãn nguyện dâng trào. Con gái ngoan của ba đã trở thành cô giáo.

Ra trường, vì thiếu giáo viên, tôi được điều động về dạy ở bậc tiểu học. Tôi còn nhớ như in năm đầu tiên đón nhận niềm vui ngày 20/11 tại một ngôi trường tiểu học ở xã vùng cao. Không nhạc, không hoa, không kẹo bánh nhưng trong phòng nội trú lại “giàu có” biết bao bởi tiếng hát, nụ cười của những cô, cậu học trò nhỏ. Chao ôi, cái cảm giác ấy mới ấm áp làm sao…Món quà vô giá hôm nay đây có lẽ sẽ không trở thành hiện thực nếu không có sự hi sinh của gia đình và lời động viên của cha tôi. Nhớ đến những người thân yêu, tôi luôn tự nhủ phải cố gắng nhiều hơn nữa và tự vươn lên bằng chính đôi chân của mình. Hơn mười năm giảng dạy ở bậc tiểu học tôi lại được điều động về dạy ở bậc học Mầm non - về với chính niềm đam mê của mình. Trải qua hơn mười năm nữa giảng dạy ở bậc học Mầm non, nhớ lời ba đã căn dặn, động viên ngày nào tôi luôn phấn đấu không ngừng để có được thành công như ngày hôm nay. Mặc dù với những bậc tiền bối đi trước có thể tôi chưa hoàn hảo song bản thân luôn cố gắng để trở thành một nhà quản lý giỏi. Xây dựng một tập thể Trường Mầm non Sơn Hoá vững mạnh xuất sắc, trong thời gian không xa ngôi trường sẽ đạt chuẩn Quốc gia đó là điều mà tôi luôn hướng đến.

Kỷ niệm 35 năm ngày nhà giáo Việt Nam cũng là thời gian để tôi và các đồng nghiệp nhớ đến cội nguồn, gợi nhớ lại những kỷ niệm hay con đường mà chúng ta đã và đang đi qua. Mỗi người có một chặng đường đi qua khác nhau nhưng với tôi tất cả tôi có được ngày hôm nay chính là nhờ sự đam mê nghề nghiệp và hơn tất cả là tôi đã có một người cha luôn dõi theo và động viên những lúc gặp khó khăn.

Tiết trời càng về khuya càng lạnh dần. Tiếng trở mình của ba sau một giấc ngủ dài làm tôi giật mình, kéo tôi rời khỏi những suy nghĩ và hồi ức miên man. Kỷ niệm 35 năm ngày nhà giáo Việt Nam năm nay cũng là ngày sinh nhật của ba tròn 85 tuổi.Tôi muốn gửi gắm hết tình yêu thương, những thành công của đứa con gái đầu lòng đến ba, gửi đến người thầy đầu tiên của cuộc đời tôi không bao giờ đứng trên bục giảng nhưng đã dạy cho tôi biết đứng lên sau khi ngã, dạy cho tôi lẽ phải và chân lý sống và tôi muốn nói với ba: Ba ơi, con cảm ơn Ba nhiều lắm.

Các Tin đã đăng
ĐỊA CHỈ
Sơn Hóa – Tuyên Hóa - Quảng Bình
01646472267 (Hiệu trưởng) - Email: mn_sonhoa@quangbinh.edu.vn
Hỗ trợ kỹ thuật : (0232)3825.441
Trường Mầm Non Sơn Hóa
© Phát triển bởi VNPT Quảng Bình